|
|
Phiếm Luận
TÌNH CỜ và VÔ TÌNH
Tư Cà Tửng
Theo khoa học, mọi sự đều có nguyên
nhân, không thể tình cờ mà xảy
ra. Lúc còn là học trò nhỏ, Tư tui
nghe thầy kể chuyện về ông Archimedes, nhà khoa học Hy Lạp đã tìm ra nguyên
lý sức đẩy của nước. Một hôm đang bơi
trong hồ, tình cờ ông nhảy
lên, quên cả việc mặc lại áo quần, tay cầm cục xà bông, vừa chạy nhảy tưng
tưng vừa la lớn “Eurika! Eurika!” (Tôi tìm ra rồi! Tôi tìm ra rồi!). Kẻ ăn người ở
trong nhà, hàng xóm láng giềng không biết chuyện gì, tưởng ông nổi điên...
Họ nghĩ rằng tìm được cục xà bông dưới hồ nước có gì quan trọng đâu mà mừng
vui, hớn hở như vậy. Sau này lớn
lên, Tư tui mới hiểu đó không phải là một sự tình cờ mà là kết quả của một
suy nghĩ, bận trí lâu dài của ông Archimedes để tìm hiểu tại sao khi rơi
xuống nước có vật thì nổi, có vật thì chìm.
Trong đời sống thường ngày, hai chữ
“tình cờ” và “vô tình” rất thông dụng, đối với trẻ con cũng như người lớn,
nhất là trong trường hợp muốn chạy làng, phủi tay, không dám nhận hậu quả
của việc mình làm, bây giờ và sau này.
Tình cờ có nghĩa là không chủ tâm,
do ngẫu nhiên hay bất ngờ xảy đến, như khi nói “tình cờ tui nghe được câu chuyện...” “Ghé thăm một người bạn” không phải là
một sự tình cờ vì đó là hành động có mục tiêu, có chủ đích, dù là thứ yếu đi
nữa. Có thể Tư tui đi đâu đó, rồi
“nhơn tiện” ghé thăm một người bạn.
Việc “ghé thăm bạn” này chỉ là mục tiêu thứ yếu, nhưng vẫn là mục
tiêu, không thể tình cờ mà xảy ra được.
Vô tình là không có tình nghĩa gì
hết.
Hai chữ này cũng có một nghĩa khác là “không
chú ý,” tức làm mà không biết mình làm, như khi nói “vô tình nói
lỡ lời” (mà không biết). Vậy “vô tình đọc” không có nghĩa là “tình cờ đọc,” nhưng chỉ có nghĩa là đọc mà
không chú ý, đọc lửng lơ như con cá vàng lội bơi trong bồn nước. Học trò học thi mà chỉ “vô tình đọc” bài
vở thì hỏng thi là cái chắc vì có hiểu ất giáp gì đâu, người ta nói gà mình
đoán mò là vịt, thế thôi.
Tình cờ đưa đến ngạc nhiên, ít ra là cho một phía. Nhưng
đó chỉ là cảm tính nhứt thời, trong chốc lát. Sau đó, không thể nói là tình cờ nữa, vì đương
sự đã làm chủ tình thế, tiếp tục hay không là do mình chớ không thể đổ thừa
cho sự tình cờ đưa đẩy.
Tình cờ anh gặp em đây
Như sông gặp nước, như mây
gặp rồng.
Anh gặp em giây phút đầu là do tình cờ
(hay do ông tơ bà nguyệt set up?), rồi “bị tiếng sét ái tình” đánh. Nhưng sau đó, sông đi tìm nước, mây đi
tìm rồng, hay ngược lại, là do một hay cả hai đương sự... cố ý, có tình ý
với nhau, không thể gọi là “vô tình” như trước được!
Nói “tình cờ” là vì liên hệ nhân
quả chưa tìm ra, hoặc tìm ra mà không dám nói thật, cứ ra điều em chả, em
chả... Học trò thích chơi
hơn thích học, thi rớt đâu phải là chuyện tình cờ, thế mà vẫn có người đổ
thừa “học
tài thi phận.” Ở đất Hoa
Kỳ này làm gì có chuyện đó. Tài đây
là tài chơi, không phải tài học nên mới ra nông nổi. Nhưng khi nhờ mánh mun, rành nghề đánh
phép, quay phim, chó táp phải ruồi thi đậu, không ai dại gì thú tội... mình
đậu là do sự tình cờ. Mình thi đậu
là vì mình tài mình giỏi, ta mà không đậu thì ai đậu cho, đâu phải như lời đồn
ác ý của thiên hạ “chơi tài thi đậu!” Tai nạn xe hơi đâu phải
tình cờ xảy ra, phải có người bất cẩn, lo ra... như vừa lái xe vừa talking
với bồ (bịch) qua điện thoại cầm tay, rồi hứng khởi quên hết sự đời gây tai
nạn cho người khác và chính mình.
Một đôi trai gái yêu nhau đến độ... dám cỡi áo cho nhau. Thế mà khi về nhà, mẹ cha hỏi, chàng thừa
can đảm, phớt tỉnh ăng-lê trả lời là... tình
cờ qua cầu gió thổi bay đi. Thế mà vẫn có người tin như thiệt. Benefit of the doubt!
|