Nhật Ký Chúa Giê-su

ĐOẠN 3

 

 

Nadarét, ngày …

Cha kính mến,

 

Hôm qua con lại qua chơi nhà bà nội. Nội lại cưng con và cho con ăn mức chà là. Con quét nhà cho nội.

Con ôm củi cho nội đốt lò.  Củi rơi rớt lung tung.

Nội mắng yêu:

Thằng đẻ rơi. Thảo nào, củi rơi rớt quá nữa.

Con dẻ rơi hả nội?

Ừ!

Rơi ở đâu nội?

Ở trong chuồng bò.

Tại sao vậy nội?

Về hỏi bố mày ấy.

Tối hôm qua, con khiều vai bố con.

Bố ơi, bố!

Gì vậy con?

Nội bảo con là thằng đẻ rơi, đẻ rơi trong chuồng bò. Thật hả bố?

Thật mà không thật.

Thế là thế nào?

Chuyện này dài mà hay lắm. Bố không có tài kể chuyện.

Bố chỉ giỏi tài đóng bàn, đóng ghế. Con hỏi mẹ. Mẹ kể chuyện mới có duyên.

Con ro ren sang gường mẹ. Mẹ con đang chấp tay. Im lặng. Con kéo áo mẹ.

Mẹ đang cầu nguyện. Tại sao con làm mẹ lo ra.

Con thấy mẹ nói chuyện cũng sốt sắng như cầu nguyện vậy mẹ cũng nói chuyện với Chúa. Bây giờ mẹ nói chuyện với con về Chúa, đàng nào cũng là cầu nguyện cả.

Tại sao con còn bé mà con nói câu nào cũng bắt mẹ phải suy nghĩ?

Không biết rồi mai mốt con lại ra thế nào?  Chúa muốn thế nào, thì nên thế ấy… con muốn hỏi mẹ cái gì.

Nội bảo con là thằng đẻ rơi..

Nội nói vậy mà không phải vậy đâu. Con lại đây, mẹ kể cho con nghe.

Ngồi vào lòng mẹ. Mẹ tựa cằm lên đầu con. Giọng của mẹ ôm tồm, rỉ rả, thương quá là thương!

Hồi ấy… còn chừng một tháng nữa thì tới ngày mẹ sinh con. Hoàng đế Augúttô ra lệnh kiểm tra dân số. Bố con không phải là người làng này, gốc gác của bố con ở tận Bêlem xa tắp tít. Thế là bố và mẹ phải gối gép tiền bạc đi vào trong nam làm giấy tờ. Vào trong ấy vài ngày rồi về ngay. Ai ngờ… người cởi lạc đà thì đến sau vào trước. Người dắt lừa thì đến trước vào sau. Lạc đà ở đâu mà nhiều đến thế ! mẹ ôm bụng, nhìn lạc đà mà nẫu cả ruột hết chờ đợi, rồi đến đợi chờ. Ngày tháng cứ vùng vụt trôi qua. Ngày sinh cũng vùng vụt đến tới.

Mẹ tính liều sinh con trong lều nhưng tiếc phủ phàng muốn giật tung cả lều cuốn đi. Bố con hốt hoảng đi tìm một chỗ trọ trong thành nhưng vô vọng. Bố vỡ lều đưa me vào trong hang đá quạnh hiêu giữa cánh đồng. Hang đá dơ nhưng kín gió. Bò lừa hôi hám, nhưng ấm áp. Buồn ngủ gặp được chiếu manh, thế là mừng rồi … Giavê muốn thế, mẹ chẳng hiểu được. Nhưng người muốn sao thì nên vậy.

Mẹ cứ tưởng nhà sinh con có bà ngoại giúp đỡ. Lúc bấy giờ mẹ còn bé tí, có biết gì đâu. Ai ngờ…ngày con chào đời, cả mẹ lẫn con cô đơn không thể tưởng tượng được. Con khóc nhiều chừng nào, mẹ khóc nhiều chừng đó. Con khóc để chào đời. Mẹ khóc vì ngậm ngùi. Đức Chúa thì ngàn trùng, còn mẹ thì như có như không. Người nâng lên Người hạ xuống. Còn thân  mẹ thì bé bỏng như  thế này làm sao mẹ chịu đựng cho nỗi.

Cha kính mến,

   Mẹ con khóc quá chừng. Nước mắt mẹ làm ước đẫm đầu con. Con xoay người ôm lấy cổ mẹ.

Mẹ ơi mẹ ! mẹ có hận Giavê không ?

Con nói gì vậy? Làm sao mẹ dám hận Giavê? Nhưng quả thật bàn tay của Người đè quá nặng trên cuộc đời của mẹ. Người là Đức Chúa, người muốn sao thì nên vậy. Mẹ chỉ biết “ xin vâng “…

Con nằm ngủ bên mẹ. Mẹ bắt đầu thở đều đều, nhưng hai dòng lệ vẵn còn chảy.

Giêsu

Con yêu của cha

 

"..Go into whole world and proclaim the gospel to every creature(MK 16:15)"
For question or comments please write to Dan Than magazine

"copyright © 2006"

Dan Than Magazine, P.O Box 5474 Katy, Texas 77491-5474
For questions about this site contact our Webmaster