|
|
TU RA - TU KHÔNG RA
TRÍ THỨC NỬA VỜI - TRÍ THỨC
CHƯA ĐƯỢC NỬA VỜI....
Lời Tòa Soạn:
Chúng tôi nhận được bài “Chức Linh Mục
là ‘thánh chức’ (ordo) hay chỉ là tác vụ” của Linh Mục Ngô Tôn Huấn đang
khi Dấn Thân số 14 tháng 4 năm 2004 chuẩn bị in. Linh mục Huấn không ghi một lời nào ngoài
bài gởi kèm (attachment). Nhưng cùng
với hai bài khác của linh mục, bài này đã được phổ biến trên mạng lưới VietCatholic
News của linh mục Giám Đốc Trần Công Nghị ngày 21 tháng 3 năm 2004. Dấn Thân số 13 tháng 3 năm 2004 cũng đã
đăng bài “Trả lời một bài viết của tác giả Võ Lý trên nguyệt san Dấn Thân”
theo lời yêu cầu của linh mục Huấn.
Văn tức là
người. Nói khác, lòng dạ, tâm tính của người viết thể hiện qua lời văn, cách
viết, chữ dùng. Dấn Thân quan niệm “trí thức” không phải là ở cấp bằng hay
mớ kiến thức học được ở nhà trường, dù trường đời hay trường đạo (chủng viện),
mà là khả năng ứng dụng sự hiểu biết vào cuộc sống để làm cho xã hội mỗi
ngày một tốt đẹp hơn, tinh thần lẫn vật chất.
Chúng tôi
xin đăng nguyên văn bài của linh mục Ngô Tôn Huấn để bạn đọc có dịp so chiếu
văn cách của một người giữ chức thánh, và văn cách của hai cây viết giáo
dân Trần Duy Nhiên và Nguyễn Chính Kết.
Gần đây một bài viết từ Việtnam chuyển ra ngoài qua internet
của tác giả Nguyễn Chính Két và trên
Nguyệt san Dấn Thân số 13, tháng
3-2004, người ta đọc thấy những dòng đáng chú ý như sau về Chức Linh Mục:
“Còn trong Giáo Hội,việc thần
thánh hóa hàng giáo sĩ có thật và vẫn còn tồn tại cho tới ngày nay.
Chức linh mục được mặc nhiên coi là chức thánh, con người linh mục được
mặc nhiên coi là con người thánh,cho dù có nhiều linh mục chẳng thánh một chút
nào. Xúc phạm tới linh mục – nói xấu đánh đập,v.v-được mặc nhiên coi là một
tội “phạm sự thánh”.Còn cách nào đề cao các linh mục hơn như thế? về phương
diện này ,các chế độ độc tài hẳn phải thua xa…” (Nguyễn Chính Két, “
Hãy Cải Thiện Giáo Hội Địa Phương từ gốc chứ đừng từ ngọn”tr. 4) Nguyệt San Dấn Thân, trong Lời tòa Soan
giới thiệu Thư chúc mừng “ Ngày Nhận Tác Vụ Linh Mục”của Trần Duy Nhiên,
cũng viết:
“Giáo dân Việtnam
luôn được dạy linh mục là chức thánh,và ngày thụ phong Linh mục là ngày
nhận lãnh chức thánh,một địa vị cao vời vĩnh viễn, hành khanh tướng, Đại
diện Đức Kitô. Từ đó, dù muốn dù không,linh mục cũng được tôn kính như một
Đức Kitô thứ hai, đương nhiên là ‘ cha’ mọi người….” Trong phần trích thư
chúc mừng trên, Dấn Thân cũng đóng khung và in đậm những dòng sau đây:
“Chính vì thế mà đối với
ngày trọng đại này, cha không gọi đó là ngày lãnh ‘chức’ linh mục mà chỉ là
ngày nhận ‘tác vụ’linh mục, một nhiệm vụ tác sinh,một nhiệm vụ tác tạo,tác
tạo người khác và tác tạo bản thân mình trong Thần Khí Chúa Kitô.” (cf. Dấn
Thân,tr.15)
Những lời trích dẫn trên đây rõ ràng cho thấy các tác giả không coi, hay
công nhận Chức Linh Mục là Thánh Chức (Ordo)mà chỉ xem đây là bằng chứng cho thấy Giáo hội muốn“thần
thánh hóa hàng giáo sỉ” mà thôi. Nếu công nhận, tác giả
không thể nói cách hoài
nghi như “Chức linh mục được mặc nhiên coi là chức thánh…” hay giới thiệu kiểu Dấn
Thân như trên được.Nhưng trước khi phân tích những sai lầm của các tác giả thể hiện qua những lời trích dẫn trên đây,
tôi thấy cần phải nói trước về Chức
Thánh và vai trò của Linh Mục trong Giáo Hội Công giáo.
Vậy câu hỏi trước tiên cần trả lời ngay là Chức Linh Mục có phải là Chức Thánh (Ordo) hay chỉ là một
Thừa tác vụ (ministerium) ?
Để trả lời câu hỏi này, chúng ta hãy đọc Sách Giáo Lý mới của Giáo Hội Công
Giáo (GLCG) Xuất bản năm 1994, Tiết VI, về Bí Tích Truyền Chức Thánh (Holy
Orders) xem Giáo Hội dạy thế nào về Chức Linh Mục(priesthood) Nhưng trước hết ,cần phân biệt giữa Chức thánh
(Ordo) và Thừa tác vụ hay Tác vụ (Ministerium = Ministry= Ministère). Thừa tác vụ, tiếng Latin gọi là “ ministerium”, chỉ những nhiệm
vụ,phần việc đặc biệt được Giáo
quyền trao cho một số người để phục vụ (diakonia)cho Dân Chúa , cho Giáo
Hội như thừa tác vụ giảng dạy (teaching ministry) thừa tác vụ đọc sách thánh
(ministry of Lector), Thừ tác vụ giúp Lể (ministry of Acolyte) thừa tác vụ
giao tế (hospitality ministry) v.v.Các giáo sĩ, tức những người có chức
thánh như Giám mục, Linh mục, Phó tế cũng thi hành các thừa tác vụ được
trao ban để thay mặt cho Chúa Kitô mà giảng dạy, rao giảng, thánh hóa,chữa
lành và cai trị. Nói khác đi, tất cả
công việc mục vụ của Linh Mục được gọi là những Thừa tác vụ linh mục
(Priestly ministries) của Giám Mục là Episcopal Ministries và của Đức Thánh
Cha là Papal Ministries).Nói là Thừa
tác viên (Minister) thi hành Thừa tác vụ (ministry) vì “Chúa Giêsu là vị Tư
Tế đích thực duy nhất, các vị khác chỉ là các thừa tác viên của Ngài”
(cf.St.Thomas Aquinas,Hebr.8,4). Nghĩa là trong mọi thừa tác vụ ,Giám Mục
và Linh Mục hành động nhân danh Chúa Giêsu Kitô là Đầu(virtute ac persona
ipsius Christi).
Sau năm 1972 ,Giáo Hội bỏ các chức thánh nhỏ (minor Orders) như mở cửa nhà
thờ (Porter) trừ quỉ (Exorcist) đọc sách thánh (Lector) và giúp Lễ (Acolyte).và
thay thế bằng hai Tác Vụ Đọc sách thánh (Ministry of Lector) và Tác Vụ Giúp
Lễ (Ministry of Acolyte). Hai Tác cụ này được trao cho các đại chủng sinh
sau khi họ kết thúc 2 năm đầu thần học. Đây không phải là chức thánh (Ordo)
nên linh mục có thể trao các Thừa tác vụ này trong nghi thức gọi là Rites of Installation,
khác với nghi thức truyền chức thánh
( ordinatio=ordination) mà chỉ có Giám mục được cử hành mà thôi. Vì không phải là Chức thánh nên
người lãnh các Thừa tác vụ không bị
ràng buộc như những người lãnh chức
thánh (ordo)… Sách Giáo Lý Công Giáo
( SGL CG) định nghĩa như sau về Chức Thánh (Ordo): “ Chức thánh là bí tích nhờ đó mà sứ mạng
được Chúa Kitô ủy thác cho các tông đồ sẽ có thể tiếp tục được thi hành trong
Giáo Hội cho đến tận thế : cho nên đây là bí tích của thừa tác vụ tông đồ.
Bí tích này gồm ba bậc : Chức Giám Mục ,chức linh mục và chức phó tế”(SGLCG,c.1536).
Như thế rõ ràng Chức
linh mục là một trong 3 Chức Thánh hiện
nay của Giáo Hội Công giáo. Chưc thánh
không phải là Thừa tác vụ==Ministerium=ministry=diakonia) nên không thể
nói ngày chịu chức (ordinatio) linh
mục là ngày “lãnh tác vụ linh mục”
được.
Phải nói chịu Chức thánh(ordinatio
) để thi hành thừa tác vụ linh mục (priestly ministries) mới đúng tín lý và
giáo lý của Giáo Hội. Nói khác đi là không biết gì về sự khác nhau giữa
Chức thánh (ordo) và Thừa tác vụ (ministerium)và chỉ có ý hạ giá chức linh
mục mà thôi.Do đó, không thể nói một cách hồ đồ rằng “
chức linh mục được mặc nhiên (implicitly)coi là chức thánh” hay. nói cách “châm biếm” rằng “ giáo dân Viêtnam luôn được dạy linh mục
là chức thánh.” mà phải minh định(explicitly)
rằng Chức Linh mục là Chức thánh của
Chúa ban cho Giáo Hội để thánh hiến những người được chọn làm Giám Mục,
Linh mục và Phó tế. Giáo dân Việtnam được học hỏi để tin
như vậy. Khi nói kiểu châm biếm như
“giáo dân được dạy như vậy” có
nghĩa là được nhồi sọ sai lầm như vậy chứ nếu thông hiểu như vài ông tu
xuất và vài ông “trí thức nửa vời (mi-savant)”,thì không đúng
như thế phải không ??? Khoan đừng vội kết luận tôi diễn giải sai lạc
ý của các tác giả đó. Cứ bình tĩnh đọc những lời tôi trích dẫn trên đây
cũng đủ thấy rõ điều này. Và những gì
mà tôi trích dẫn sau đây sẽ minh chứng
cho lập luận này của tôi, xin
hãy bình tĩnh đọc tiếp.. Chức Linh
Mục là Chức Thánh mà La ngữ gọi là Ordo.
Sách Giáo Lý của Giáo Hội Công giáo nói rõ về Thánh Chức của Linh Mục
như sau: “Do bí tích Truyền
Chức Thánh,các linh mục tham dự vào những chiều kích toàn cầu của sứ mạng
mà Chúa Kitô đã trao cho các tông đồ.Hồng ân thiêng liêng các ngài nhận
được trong bí tích` Truyền Chức Thánh chuẩn bị các ngài không phải có
một sứ mạng có giới hạn và hẹp hòi “nhưng là cho một sứ mạng có tầm rộng lớn
phổ quát” cho đến tận cùng trái đất, “ với sự thật tình sẵn sàng đi rao giảng
Phúc âm ở bất cứ nơi nào”
(SGLCG, c.1565)
Về tầm cao trọng của Chức Thánh này, Thánh Công Đồng Vaticanô II,trong Sắc
lệnh về Chức vụ và Đời sống các Linh Mục(Presbyterorum Ordinis) đã nói như
sau trong Lời Mở Đầu :
“Chức Linh Mục trong
Giáo Hội hết sức cao trọng, đó là điều Thánh Công Đồng này đã nhiều lần nhắc
nhở cho hết mọi người.Vả lại, trong công cuộc canh tân Giáo Hội của Chúa
Kitô,chức linh Mục giữ một vai trò tối quan trọng và hơn nữa càng ngày càng
khó khăn, nên thấy rằng đề cập rộng rãi và sâu sắc hơn về các Linh Mục là
việc rất hữu ích. Những điều nói đây áp dụng cho hết mọi linh mục,nhất là
cho các vị hiện đang coi sóc các linh hồn Và tùy nghi ứng hợp cho các linh
Mục Dòng.
Thực vậy, do Chức Thánh và sứ mệnh
lãnh nhận nơi các vị Giám Mục,các Linh Mục được đặc cử để phụng sự Chúa
Kitô là Thầy ,là Linh Mục và là Vua: các ngài tham dự vào chức vụ của Chúa:
ngày ngày kiến tạo Giáo Hội ở trần gian thành Dân Chúa,Thân thể Chúa Kitô
và đền thờ Chúa Thánh Thần.
Đức Thánh Cha đương kim Gioan Phaolô II, trong Huấn Dụ Pastores Dabo Vobis (Ta sẽ cho anh
em Những Mục Tử), đã viết như sau:
“Trong Giáo Hội và nhân danh Giáo Hội, các Linh Mục là Đại Diện bí tích của Chúa Giêsu Kitô, là Đầu
và là Mục Tử. Các ngài công bố có thẩm quyền lời
Chúa, lập lại những hành động tha thứ của Chúa và ban ơn cứu đô của Chúa đặc biệt trong Bí Tích Thánh Tẩy,
Hòa Giải và Thánh Thể…”(cf.Pastores
Dabo Vobis, p.31)
Chức linh Mục cao trọng như vậy mà có người dám châm biếm nhạo báng là “
mặc nhiên” coi là Chức Thánh,….hay “
địa vị cao vời ,vĩnh viễn, hàng khanh tướng” … “
đương nhiên là ‘cha’ mọi người”…”mặc nhiên coi là chức thánh” có nghĩa là minh nhiên (explicit)
thì không phải hay sao ???
Nếu những người này chịu khó cầm trí nghĩ suy một chút về những gì Linh
Mục được phép làm nhân danh Chúa Kitô và do Thánh Chức mang lại thì hẳn họ sẽ
phải xấu hổ vì những nhận thức nông cạn và lạc giáo (heretical) của họ. Thử
nghĩ, khi Linh Mục, dù tội lỗi bất
xứng đến đâu, mà nhân danh Chúa Kitô giơ tay tha tội cho ai thì dù tội lỗi
người đó có lớn lao đến đâu cũng được tha hết vì Chúa Giêsu đã bảo đảm : “Anh em tha tội cho ai thì người ấy được tha,
anh em cầm giữ ai thì người ấy bị cầm
giữ” (Jn 20: 23 ). Cho nên , “ nhờ
có Chức thánh ,các Giám Mục và các Linh Mục có quyền tha thứ các tội lỗi
nhân danh Chúa Cha, Chúa con và và Chúa Thánh Thần” (SGLCG ,c.1461).
Lại nữa, khi cử hành Bí Tích Thánh Lễ, Linh Mục trở nên làm một với Chúa Kitô để diễn lại Bí tích trong bữa
Tiệc Ly biến bánh và rượu trở thành
Mình thật và Máu thật của Chúa Kitô
,dù phẩm chất của Linh Mục bất xứng
thế nào. Nếu không tin như vậy thì làm sao giáo dân có thể cúi đầu thờ lậy và rước Mình Thánh Chúa được
Linh Mục truyền phép (consecrate ) trong Thánh Lễ ?? Và nếu không có Thánh
Thể được truyền trong Thánh Lễ bởi
Giám Mục hay Linh Mục thì lấy
gì nuôi duỡng đời sống thiêng liêng của Giáo Hội nói chung và giáo dân nói
riêng ? Lại nữa, nếu không tin Linh
Mục là Alter Christus (Đức Kitô thứ hai) trong vai trò đại diện cho Chúa và
hành động nhân danh Chúa thì làm sao giáo dân có thể đến xưng tội với Linh
Mục và tin là mình được tha thứ mọi tội lỗi
???Như thế Linh Mục quan trong biết chừng nào đặc biệt
trong hai Bí Tích Thánh Thể và Hòa giải!
Thử hỏi “khanh tướng nào,
vua chúa trần gian nào” cao trọng
hơn, quyền năng hơn Linh Mục trong
nhãn giới thiêng liêng vô cùng quan trọng này ???Vậy mà có người dám coi
thường Chức Linh Mục để có thể phát ngôn ngạo mạn như sau : “ Linh mục và
giáo dân cũng là người như nhau.Trí tuệ, đạo đức ,nhiệt tâm và ảnh hưởng
chưa hẳn ai đã hơn ai” (Võ Lý, Dấn
Thân , số 7, tháng 12-2003, tr. 42)
Chúa không ban Chức Thánh này
cho các Thiên Thần hay một Đấng Thánh nào
mà ban cho một tạo vật bất xứng là Linh Mục , Thừa Tác Viên đích
thực của Tân Ước và là Bí Tích của
Chúa Kitô qua Thánh Chức(Ordo)và
Thừa tác vụ Linh Mục (Priestly Ministries) . Linh mục được chia sẻ một phần
Chức Linh Mục đời đời của Chúa Kitô.
Vậy khinh thường Chức Thánh của Linh
Mục là khinh thường chính Chúa Giêsu,Đấng đã gọi ,thánh hiến và sai trước
hết là các Tông Đồ ,tiếp theo là các
Tư Tế (Sacerdos =Giám Mục,Linh Mục) cho đến ngày nay và truyền cho mọi người
được biết rằng : “ Ai nghe anh
em là nghe Thầy, ai khước từ anh
em là khước từ Thầy, mà ai khước từ Thầy là khước từ Đấng đã sai Thầy” (Lc 10: 16).
Đây làĐức tin Công giáo. Đây là Giáo
lý của Giáo Hội. Ai không chấp nhận Giáo lý này thì tự tách mình ra khỏi Giáo Hội để tự do viết lấy
giáo lý riêng, thần học riêng mà sống
và chia sẻ với nhửng người cao ngạo
về kiến thức nửa vời và lạc giáo của mình..
Giáo Hội của Chúa không
phải là nơi qui tụ những người đã nên thánh, mà là chỗ mời gọi những người
tội lỗi muốn được cứu rỗi và nên thánh,nhửng người chưa hoàn hảo muốn
nên trọn lành. Chỉ có những người đại ảo tưởng (Utopian) mới mong đợi một sự hoàn hảo ngay từ đầu trong mọi lãnh
vực nên mới bất mãn khi thấy những
gì chưa hoàn hảo, chưa lý
tưởng trong đời sống của Giáo Hội để rồi lên tiếng chỉ trích vô trách nhiệm,
thiếu hiểu biết chuyên môn , tạo
gương xấu (scandal). Họ phải hiểu rằng Linh Mục , dù cao trọng như vậy
trong Thánh Chức và Sứ vụ, nhưng không phải đã là những “vị Thánh hay Thiên
Thần” sống giữa trần gian. Ngược lại ,Linh Mục vẫn là một con người hèn yếu với tất cả ý nghĩa của từ
ngữ này.Giáo Hội nhìn nhận rõ sự kiện này như sau :
“ Sự hiện diện của Chúa Kitô
trong các thừa tác viên không được hiểu
là họ được giữ gìn khỏi những yếu đuối của con người,khỏi óc thống trị
những sai lầm và cả tội lỗi nữa. Sức mạnh của Chúa Thánh Thần không bảo đảm
tất cả các hành vi của các thưà tác viên cùng một cách như nhau. Sự bảo đảm này được ban đầy đủ trong các
bí tích đến nỗi tội lỗi của Thừa tác viên không thể cản trở hiệu quả của bí
tích; nhưng nơi nhiều hành vi khác,
dấu ấn con người của thừa tác viên để lại những vết tích không luôn là dấu
hiệu của sự trung thành với Phúc âm và như vậy các hành vi đó có thể gây
thiệt hại cho sự sinh hoa trái của việc tông đồ của Giáo Hội” ( SGLCG,
c.1550)
Như vậy, đủ cho thấy Giáo Hội không
“thần thánh hóa” hàng Giáo sĩ” như có người vội phê bình rằng “ con người
Linh mục được mặc nhiên coi là ‘người
thánh’.
Ngược lại, Giáo Hội nhìn nhận những “ yếu đuối, bất toàn, bất xứng” nơi
các giáo sĩ cho dù họ
đã được thánh hiến vì ơn thánh không
biến đổi nhân tính mà chỉ trợ
giúp đắc lực cho thiện chí và nỗ lực
của cá nhân (personal efforts ) muốn thăng
tiến để nên thánh mà thôi.Giáo Hội cũng luôn khiêm tốn nhìn nhận lầm
lỗi của mình,bằng cớ là Đức Thánh Cha đương kim đã lên tiếng xin lỗi trong
năm Thánh 2000 những ai mà Giáo Hội đã làm thương tổn trong quá khứ. Hội
Đồng Giám Mục Hoa kỳ,qua Đức Cha Chủ Tịch Wilton D Gregory, đã xin lỗi
những nạn nhân của nạn lạm dụng tính
dục trẻ em (sexual abuses of minors)của giáo sĩ Mỹ.
Vậy,đừng thấy một vài hay nhiều linh
mục bị tai tiếng điều này ,điều nọ mà hoài nghi Chức Thánh của Linh Mục
cũng như khinh thường vai trò của Linh Muc trong Giáo Hội. Đừng nghĩ mình ở trong Chủng viện một vài năm ,học được
dăm ba điều dang dở về thần học và Kinh Thánh là đã biết hết để rồi bây giờ
ra ngoài nói vung vít như thể mình
biết rõ, biết đúng về mọi sự và lên
giọng dạy đời.Thử hỏi bản thân mình đã hoàn hảo chưa,đã sống nhân chứng
đích thực chưa mà lên tiếng cảnh giác người khác? Nếu
không xác tín rằng Chức Linh Mục là Chức Thánh thì có phải là rối Đạo (heresy) không ? Thần
học nào dạy khác với điều Giáo hội dạy ? Chắc chỉ có “thần học tự học, tự chép” “thần học giải phóng” hay “giáo lý của Công giáo Dân tộc” mới dạy như vậy mà thôi . Vậy đừng vì bất
mãn với linh mục nào đó,đừng thấy khuyết
điểm của một hay nhiều linh mục mà khinh
thường tất cả Linh Mục , coi thường sứ vụ rất quan trọng và cao trọng của Linh Mục trong Giáo Hội. Kính trọng
Linh Mục là tôn kính chính Chúa Giêsu mà Linh Mục là bí tích của Chúa trong
vai trò Thừa tác viên .Kính trọng Chức Thánh của Linh Mục là tôn kính Chức
Linh Mục đời đời của chính Chúa
Giêsu mà Linh Mục được chia sẻ cùng với Giáo Mục.
Chúa Giêsu xưa kia đã không chọn những người hoàn hảo ,không tì vết làm
Tông Đồ. Trong Nhóm 12,cột trụ của Giáo Hội sơ khai, đã có một Giuđa phản
bội vì tham tiền, một Phêrô công khai chối Thầy vì khiếp sợ, một Tôma, chậm
tin. Nhưng Chúa có lầm và thất bại khi chọn những người này không ??? Chắc
chỉ có những người đại ảo tưởng (Utopian) mới kết luận như vậy. Nếu không
“đai ảo tưởng” thì phải hiểu rằng Chúa biết trước nhưng vẫn chọn vì
Chúa tôn trọng tự do của con người và
muốn nhẫn nại chợ đợi con người quyết
định thăng tiến hay thụt lùi. Vậy,hãy
khoan dung nhìn nhận những gì chưa được hoàn hảo trong Giáo Hội, trong
phương thức đào tạo cũng như cách hành
xử thừa tác vụ của những người có chức Thánh.
Góp phần xây dựng để thăng
tiến Giáo hội không có nghĩa là chỉ trích bừa bãi, vô căn cứ, thiếu hiểu
biết chính xác về những vấn đề thuộc phạm vi tín lý, giáo lý và Kinh Thánh.
Nhưng nếu chỉ bới móc những khuyết điểm của người khác,
của giáo sĩ, tu sĩ một cách thiếu
xây dựng cũng cho người ta cảm tưởng
rằng chỉ có mình là hoàn hảo,không
bao giờ có tì vết gì, nên mới muốn cầm đuốc soi đường cho người khác đi
.Phải chăng đây là một hiện tượng “tân biệt pháí” của thời đại hôm nay ???.
Giáo Hội không “thần thánh
hóa” hàng giáo sĩ như có người thiếu suy nghĩ đã kết tội.Phải chăng việc cho gọi Linh Mục
là “Cha” là thần thánh hóa giáo sĩ ???
Tôi đã có dịp trả lời đầy đủ câu hỏi này trong một dịp trước và chỉ xin
được vắn tắt ở đây như sau: Thánh
Phaolô dạy gọi như thế (cf. 1Cor 4:15 & 1Tim 1:2 )và Giáo Hội tiếp tục
dạy như vậy (cf. Lumen Gentium n.
28) . Đây là giáo lý của Giáo Hội,không phải Giáo lý của một linh mục nào
viết ra vì muốn “làm cha thiên hạ”..Vậy đả kích danh xưng này là chối bỏ
căn bản đức tin của việc nghe rao giảng Lời Chúa và lãnh nhận các bí tích
nhất là bí tích Rửa tội theo Thánh Phaolô, vì Linh Mục là người đã “sinh các tín hữu cách thiêng liêng nhờ phép rửa
và giáo huấn”( cf. Lumen Gentium, no.28) .
Những ai không đồng ý cách
xưng hô này thì hãy mở mắt ra nhìn gương của các Phật tử Việtnam. Văn hiến
Phật giáo không có nơi nào qui định Phật tử phải gọi các vị lãnh đạo Phật
giáo là “ Thầy” và xưng “con”. Nhưng tất cả
Phật tử Việtnam đều cung kính
dùng danh xưng “Thầy-con” khi nói chuyện với mọi chức sắc Phật Giáo, và tôi
chưa hề nghe ai trong giới Phật tử than phiền, đặt vấn đề về việc này.Tôi
đã từng thấy những Phật tử lớn tuổi
và cả những trí thức khoa bảng khoanh tay thưa “ Thầy”và xưng“con” ngay cả
với các tăng sĩ trẻ đáng tuổi con
cháu đệ tử !
Phải chăng vì mộ Đạo vàvì tôn kính các vị lãnh đạo tinh thần của mình màngười Phật tử Việtnam hoan hỉ dùng cách xưng hô nói trên ??? Ngược lại,sau gần 6 thế kỷ sống Đạo Công
giáo của Chúa Kitô, nay xuất hiện một
số ít người Công giáo Việt nam -- trong đó có mấy ông tu xuất và trí thức
nửa vời, không chơi được với ai vì không ai bằng mình- muốn đặt “vấn đề” về
việc gọi Linh Mục là “Cha” mặc dù họ
biết có Giáo lý của Giáo Hội dạy và
cho phép gọi như vậy!!! Chính những người này vì không hiểu hay cố tình
không hiểu vai trò và sứ mạng của Linh mục
nên mới không tin Linh Mục có Chức Thánh để châm biếm thế này : “:…địa vị cao vời,
vĩnh viễn ,hàng khanh tướng…đương nhiên là ‘cha’ mọi người ! ( xem Dấn Thân
số 13,tháng 3-2004, trang 15)
Dấn Thân cũng trích và đóng khung dòng chữ ; “… ngày nhận ‘tác vụ linh mục’,
một nhiệm vụ tác sinh, tác tạo người khác và tác tạo bản thân mình trong
Thần khí Chúa Kitô” (Ibid. p.15) Toàn là những danh từ trống rỗng, kêu to
mà vô nghĩa vì “tác sinh tác tạo người khác” thế nào được khi mà người khác
cao ngạo về mình như thế này : “ linh mục và giáo dân cũng là người
như nhau. Trí tuệ,đạo đức,uy tín và ảnh hưởng chưa hẳn ai hơn ai !” hoặc “
Nếu giáo dân là chiên con, thì linh mục là chiên lớn. Chiên con hay chiên
lớn thì cũng là chiên thôi. Cơ bản không có gì hơn khác!!” (Võ Lý, Dấn
Thân, số 7, tháng 12-2003)
Không có gì khác nhau, hơn
nhau thì làm sao mà “tác sinh ,tác tạo”
cho nhau được ???
Tại sao có người chỉ cần “Cha” khi đau ốm nặng,cần được xức
dầu để mong chết lành, cần “cha’ xưng
tội để tìm lại bình an cho tâm hồn sau khi phạm tội, một thứ bình an mà tiền bạc không mua được,
bác sĩ tâm thần và các cố vấn tâm lý cũng bó tay, chỉ có Ơn tha thứ của
Chúa ban qua tay linh mục bất xứng
mới đem lại an vui nội tâm!
Nhưng ngoài những hoàn cảnh này ra,
thì lại không muốn khiêm nhường gọi bằng ‘Cha’ mà chỉ muốn dùng danh xưng
chỉ chức vị là Linh mục để được bình đẳng ,dân chủ trong tương giao ? Phải
chăng đây mới là sự trưởng thành về đức tin, về cung cách sống Đao của người
“trí thức công giáo ” thời nay ???
Tóm lại, vì một số người tự cho mình là thông hiểu hơn
cả Giáo Hội về vai trò và chức năng của Giáo sĩ,và muốn viết giáo lý mới ,thần học mới để thay thế cho bộ giáo lý và tín lý “cũ xưa
không hợp thời” của Giáo
Hôi,nên mới viết lách vô trách nhiệm
,để lộ ra sự thiếu hiểu biết của mình
về những vấn đề muốn phê bình.
Muốn phê bình bất cứ điều
gì về Tôn giáo nói chung và Giáo Hội Công giáo nói riêng, người phê bình phải
hiểu vấn đề mình muốn đề cập,và phải dựa vào những tài liệu được công nhận
là tiêu chuẩn để tranh biện. Không thể dựa vào suy luận riêng tư của mình ,
của “ những người thuộc phe” mình và
nhất là dựa vào những tư liệu không được coi là chính xác, khách
quan,vô tư để ngụy biện. Cụ thể, muốn bệnh vực hay chỉ trích
Giáo Hội, thì tiêu chuẩn phải là Kinh
Thánh , Sách Giáo lý và những Sắch lệnh của Công Đồng, những Tông Huấn,Tông
thư của các Đức Giáo Hoàng . Không thể dùng “Thần Học Giải phóng” giáo lý của “Công giáo Dân Tộc” hay chứng
từ của một vài Linh Mục hồi tục
,chán ghét đời tu , để
làm tư liệu bênh vực cho lập trường đả phá của mình..Do
đó, những ai hoài nghi Chức Thánh (Ordo) của Linh Mục, châm biếm vai trò
Đại diện bí tích(Sacramental representation) Chúa Kitô của Linh Mục , không
chấp nhận danh xưng “Cha’ dành cho Linh Mục là hoàn toàn không có căn bản
Kinh Thánh và Giáo Lý của Giáo Hội.
Như vậy họ đã tự tách mình ra khỏi Giáo Hội để viết giáo lý riêng, thần học riêng cho mình
để đá phá những gì Giáo Hội đã và đang còn dạy thay mặt Chúa Kitô.
Tôi tin chắc rằng tuyệt đại đa số
người Công giáo Việtnam ở trong
và ngoài nước không ai để ý đến những luận điệu bài bác vô trách nhiệm và
lạc giáo này.Tuy nhiên, tôi muốn lên tiếng để nhắc nhở cho họ biết về những
sai lầm căn bản và mong họ biết phục thiện mà sửa sai.,có thế thôi.
LM. Phanxicô Xaviê Ngô Tôn Huấn
Pastor
St.Gregory
The Great Church
(Houston)
Linh Hướng
Phong Trào Cursillo Việtnam/GP. Galveston-Houston.
|