Lá thư gI Anh CHARLES

 

Lm. Piô Ngô Phúc Hậu

 

 

Anh Charles mến,

Ngày 13 tháng 11 tới đây Giáo Hội sẽ tôn vinh anh là Chân Phước. Anh có thích không? Tôi nghĩ là anh không thích. Nhưng tôi thì thích quá.

Giáo hội tôn vinh anh, vì anh là người con ưu tú của Giáo hội, Giáo hội tôn vinh anh, vì đó là cách ca ngợi lòng thương xót của Chúa được thể hiện trong cuộc đời. Đó là việc của Giáo Hội.

Còn tôi thích, thì đó là ý kiến riêng của tôi. Tôi có nhiều lý do để thích.

1. Tôi say mê anh đến độ tôi suýt bỏ ơn gọi làm linh mục triều, để làm anh Tiểu đệ đạp xích lô bon bon trên đường phố Sài Gòn, hoặc làm phu bốc vác nhễ nhại mồ hôi trên biển Bạch Đằng.

Anh là người ham hiểu biết đến độ người ta có thể bảo là cực đoan. Anh là nhà thám hiểm có huy chương vàng của Nhà Địa Dư nước Pháp.

Anh là nhà ngôn ngữ học. Anh học tiếng Touarey.

Anh là người truyền giáo say mê đến độ chọn sa mạc Sahara làm quê hương của mình. Anh yêu cái nóng đốt cháy vai, anh yêu cảnh cô đơn trên bãi cát mênh mông, chỉ vì ở đấy có những  mảnh đời khốn khổ quá đỗi, chỉ vì ở đó chẳng ai biết có Đức Giêsu.

2. Tôi kính trọng anh, vì Từ điển Petit Larousse 2000 bảo rằng anh đã tạo được một ảnh hưởng lớn lao về tu đức vào giữa thế kỷ 20. Trong Giáo Hội có rất nhiều vị thánh sống nghèo. Nhưng tôi thấy anh là người biết sống nghèo VỚI người nghèo và dám sống NHỜ người nghèo, để sống CHO người nghèo nhiều nhất. Sống VỚI và sống NHƯ là CHO, là cống hiến chính bản thân của mình.

Anh còn muốn sống nghèo VỚI và NHƯ người nghèo để minh chứng cho mọi người thấy rằng nghèo chưa phải là bất hạnh và người nghèo phải được kính trọng.

Anh quyết tâm sống nghèo như  Đức Giêsu Nadarét nghèo. Chúa sống nghèo để làm lá chắn cho người nghèo. Ai khinh dễ người nghèo thì phải nhận  mình đã lăng nhục Đức Giêsu nghèo. Đời sống nghèo của anh mang nhiều ý nghĩa lớn lao qúa. Tôi cảm phục anh. Tôi kính trọng anh.

3.Tôi xót thương anh đến rơi lệ.  Hôm ấy, một ngày của năm 1916, bọn thổ phỉ đã đột nhập giáo điểm của anh, lôi anh ra bãi cát, trói anh bằng dây chì. Họ từng được anh niềm nở đón tiếp. Họ tưởng anh có nhiều tiền. Ai ngờ… Anh chỉ có cơm gạo, áo quần từ thiện. Giết anh cho bõ ghét. Dường như họ còn giết anh vì lý do tôn giáo, bởi bọn thổ phỉ này thuộc một giáo phái mà tôi không muốn nhắc đến tên.

Nếu anh biết trước mình sẽ chết như thế,  thì chắn chắn anh sẽ mừng lắm. Tôi nghĩ như thế, vì anh vẫn mơ ước khi chết được chôn không quan tài. Anh năn nỉ để người ta đừng xây mộ cho anh. Anh chỉ mơ ước có một cây thánh giá bằng gỗ cắm trên đầu mộ mà thôi. Vô tình anh đã chết và an táng như lòng mong ước. Ước mơ này được đọc thấy trong di chúc của anh.

4. Tôi mến anh. Tôi cảm phục anh. Nhưng vẫn có một điều tôi không đồng ý với anh. Sau khi trở lại, anh sang tận đất nước Do thái thuở xưa, anh đến tận Nadarét, để cảm  nghiệm được cuộc sống của một Đức Giêsu nghèo. Anh đến gõ cửa dòng Thánh Clara để xin một việc làm. Anh chỉ xin cơm ăn hằng ngày và một căn phòng vừa đủ  để kê một cái giường  và một cái bàn. Anh tự hớt tóc bằng chính con dao phát cỏ của anh.

Khùng chăng? Không! Thế nhưng tại sao anh phải mò đến tận Nadarét để sống nghèo như thế? Anh bảo rằng Để sống nghèo như Đức Giêsu Nadarét nghèo.

Anh có quyền sống nghèo như thế, để đền   hằng chục năm sống trác táng và tung tiền qua cửa sổ. Nhưng tôi khẳng định với anh rằng Đức Giêsu đã không sống nghèo như thế và đến thế. Nếu Đức Giêsu đã sống nghèo như thế và đến thế, thì đó là Đức Giêsu của anh. Còn Đức Giêsu của tôi thì:

a. Không nghèo. Nguyên nhân của kiếp nghèo là: không khả năng lao động; lười không muốn lao động; cờ bạc, rượu chè be bét; ăn xài vung vít kiểu vung tay quá trán; gia đình quá đông con, hoặc con cái sa vào con đường tội lỗi.

Thánh gia Nadarét của Chúa không có ai tàn tật; càng không thể lười biếng, ăn xài vung vít. Trái lại còn biết tiết kiệm đến mức khe khắt. Sau phép lạ hóa bánh ra nhiều, Chúa bắt lượm hết những mảnh vụn bà con vứt bỏ một cách vô tội vạ rải rác trên bãi cỏ: “Lượm đi… kẻo uổng phí.” (Ga 6, 12)

b. Có nhiều người quả quyết rằng Chúa nghèo lắm, nghèo đến mức sinh vô gia cư, tử vô địa táng, một hòn đá gối đầu cũng không có. Tôi không đồng ý. Thánh Giuse là thợ mộc mà không có một mái ấm ư? Mẹ sinh Chúa trong hang đá không phải vì nghèo, mà vì lỡ đường. Chúa chết ở Giêrusalem nên không có chỗ để chôn, nhưng lại được chôn trong ngôi mộ của ông nghị viện (Mt 27,57-60).

Cuộc đời truyền giáo ba năm không hề có thu nhập do nghề mộc. Nhưng Chúa chẳng thiếu gì, vì hậu cần của Ngài rất hùng hậu (Lc 8, 3). Áo Ngài mặc là áo quý (Ga 18, 23) Ngay cả các môn đệ của Ngài cũng chẳng thiếu thốn chi. (Lc 22, 35).

Chúa dạy ta phải cảnh giác tiền bạc. Phải cảnh giác thật cao. Nhưng không nhất thiết là phải sống thiếu thốn. Chúa muốn ta sống đủ. Nếu dư thì giúp người nghèo và thăng tiến xã hội. Do đó tôi lại không đồng ý với lời nói tâm đắc của anh: “Không thể có tinh thần nghèo khó, nếu không sống nghèo thật.”

 Anh Charles mến, Tôi quý anh, tôi mến anh. Nhưng tôi xin được góp ý với anh như thế. Tôi nôn nóng chờ ngày 13.11.2005!

Mến,

Lm. Piô Ngô Phúc Hậu

 

"..Go into whole world and proclaim the gospel to every creature(MK 16:15)"
For question or comments please write to Dan Than magazine

"copyright 2006"

Dan Than Magazine, P.O Box 5474 Katy, Texas 77491-5474
For questions about this site contact our Webmaster