Chuyện Đời Chuyện Đạo

 

              

 

LINH MC, CHÚA KI-TÔ TH HAI

(Alter Christus)

Phn I

Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb

(Trích tVietCatholic)

                                                                                   

Em thân mến,


Có một vài lần, hoặc ít nữa là một lần, em có nghe nói đến câu: “Linh mục, Chúa Ki-tô thứ hai”, câu nói này không phải tự nhiên mà có, nhưng căn cứ vào những đặc ân bởi bí tích truyền chức thánh, bởi việc tham dự trọn vẹn vào chức tư tế của Chúa Giê-su Ki-tô, mà người linh mục được trở nên một alter Christus, tức là trở nên một Chúa Ki-tô thứ hai.

Như vậy đủ biết rằng, thiên chức linh mục thật là cao quý, và người được Thiên Chúa chọn làm linh mục lại càng phải hiểu như thế để sống cho ra mình là một alter Christus, nhất là trong xã hội tục hóa và khoa học hôm nay, xã hội mà Đấng Thiên Chúa đang bị bỏ ra bên lề cuộc sống của con người, xã hội mà Đấng yêu thương đang từng ngày bị đóng đinh vào thập giá vì những xúc phạm của nhân loại, và trong đó, có một vài alter Chiritus đóng đinh Ngài cách nặng nề hơn, khi mà họ không trở thành một Chúa Ki-tô thứ hai cho mình và cho mọi người.

“Linh mục, Chúa Ki-tô thứ hai” là tiếp nối bài “Chia sẻ với em, người muốn đi tu làm linh mục”, trong tâm tình yêu mến Chúa Giê-su và Hội Thánh của Ngài, trong tâm tình của một người bất xứng được chọn làm linh mục của Ngài, anh xin chia sẻ những tâm tình “Linh mục, Chúa Ki-tô thứ hai” mà anh đã cảm nghiệm được trong đời sống linh mục của mình.

Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb.

Phần I - LINH MỤC, NGƯỜI ĐƯỢC CHỌN GIỮA MUÔN NGƯỜI

Phần II - LINH MỤC, CHÚA KI-TÔ THỨ HAI KHI CỬ HÀNH THÁNH LỄ

Phần III - LINH MỤC, CHÚA KI-TÔ THỨ HAI KHI CỬ HÀNH CÁC BÍ TÍCH

 

 

*

Phần I

LINH MỤC,
NGƯỜI ĐƯỢC CHỌN GIỮA MUÔN NGƯỜI

*

 

Trong “Sắc lệnh về Chức Vụ và Đời Sống các Linh Mục”, thánh công đồng Va-ti-can II đã dạy như sau: "Chức vụ Linh Mục liên kết với chức Giám Mục, nên cũng được tham dự vào quyền bính mà chính Chúa Ki-tô đã dùng để kiến tạo, thánh hóa và cai quản Thân Thể Người. Vì vậy chức linh mục của các ngài dù giả thiết có qua những Bí Tích khai sinh đời sống Ki-tô giáo, nhưng lại được một bí tích riêng in dấu đặc biệt khi các ngài được Chúa Thánh Thần xức dầu. Như thế các ngài nên giống Chúa Ki-tô Linh Mục, đến nỗi có quyền thay mặt Chúa Ki-tô là Đầu mà hành động” (số 2).


Chính sự tương quan trong việc xức dầu thánh hiến này, mà người linh mục được trở nên một Chúa Ki-tô thứ hai, nhất là được thể hiện qua hành động của mình bằng lời cầu nguyện và việc cử hành các bí tích cho các tín hữu.


Linh mục là người được chọn giữa muôn người bởi vì kẻ được gọi thì nhiều, mà người được chọn thì ít (Mt 20, 16), và như thế có thể nói được rằng, chính các linh mục là những người –xét về phương diện trần thế- có đủ phẩm chất để được chọn, nhưng xét về phương diện là loài tạo vật trước mặt Thiên Chúa, thì linh mục cũng chỉ là những con người bất xứng như những người bất xứng khác mà thôi. Cho nên, được chọn vào hàng tư tế, chia sẻ vào phần việc tế lễ của Chúa Giê-su Ki-tô là một hồng ân vô giá của người linh mục, chứ không phải để trở thành người cai trị, hay như một chủ nhân ông giữa cộng đoàn mà Thiên Chúa đã trao phó cho mình.


Được chọn giữa muôn người không phải vì bản thân người linh mục ưu tú, cũng không phải vì sự đạo đức thánh thiện của các ngài, nhưng là do tình yêu của Thiên Chúa tuyển chọn, Ngài chọn ai thì đồng thời Ngài cũng sẽ ban ơn cho họ được chu toàn bổn phận của mình. Giữa rất nhiều vị tiên tri loan báo việc Đấng Cứu Thế đến, nhưng Thánh Thần chỉ chọn một mình ông già Si-mê-on, người được gọi là công chính, để ông được tận mắt ẳm bồng Đấng Cứu Thế mà muôn dân trông đợi (Lc 2, 25-32), đó là một hồng ân cao quý mà chính ông đã thốt lên:


“Muôn lạy Chúa, giờ đây

theo lời Ngài đã hứa

xin để tôi tớ này

được an bình ra đi

vì chính mắt tôi đã nhìn thấy ơn cứu độ

Chúa đã dành sẵn cho muôn dân...” (Lc 2, 29-32)


Qua mọi thời đại, thiên chức linh mục vẫn luôn là bảo vật hấp dẫn nhiều thanh niên chọn làm lý tưởng cho cuộc đời mình, nhưng có rất ít thanh niên đi hết con đường lý tưởng tận hiến nầy, bởi vì không phải anh em đã chọn Thầy, nhưng chính Thầy đã chọn anh em (Ga 15, 16), cho nên để đạt được lý tưởng linh mục của mình, chính người thanh niên phải quyết tâm phấn đấu hướng lên đỉnh trọn lành của chức linh mục với tâm hồn thiện hảo, bởi vì không phải Thiên Chúa chọn cho dân Ngài một quân vương, Ngài cũng không chọn cho dân Ngài một vị bác học thông thái, nhưng là chọn cho dân Ngài một vị mục tử như lòng Ngài mong ước, mà mục tử như lòng Ngài mong ước không phải là các linh mục của Tân Ước sao?

 


 1. Tư tế của Tân Ước


Trong thư gởi tín hữu Do Thái, tác giả đã cho chúng ta thấy chức vụ thượng tế không phải ai cũng có thể tự phong tự chọn cho mình, ngay cả Chúa Giê-su, chính Thiên Chúa Cha đã chọn Ngài làm thượng tế như lời đã viết: “Cũng vậy, không phải Ðức Kitô đã tự tôn mình làm Thượng Tế, nhưng là Ðấng đã nói với Người: Con là Con của Cha, ngày hôm nay Cha đã sinh ra Con, như lời Ðấng ấy đã nói ở một chỗ khác: Muôn thuở, Con là Thượng Tế theo phẩm trật Men-ki-xê-đê” (Dt 5, 5-6). Như thế thì đã quá rõ ràng, Chúa Giê-su chính là vị thượng tế đầu tiên của Tân Ước, vị thượng tế của Tân Ước không phải như các thượng tế của Cựu Ước một năm vài lần lên đền thánh Giê-ru-sa-lem để tiến dâng lễ vật như luật Môi-sen đã dạy, nhưng chính Ngài dâng một lần là đủ để cứu chuộc tội lỗi của nhân loại, một lần duy nhất trên Thánh Giá ở đồi Golgotha, và sẽ được tái diễn hằng ngày trên các bàn thờ khắp thế giới bởi tay các tư tế của Tân Ước –linh mục- nối tiếp chức tư tế đời đời của Chúa Giê-su.


Tư tế của Tân Ước chính là người làm lại hy tế của Chúa Giê-su trên thập giá, tức là hy sinh bản thân mình, đổ máu và cuối cùng là chết đi để trở nên hiến tế cho Thiên Chúa, đó chính là cái làm cho các các tư tế của Tân Ước trở thành Chúa Ki-tô thứ hai (alter Christus) nơi các linh mục của Chúa Giê-su, bằng không thì các linh mục cũng chỉ là những thầy thượng tế của Cựu Ước, chỉ dâng lễ vật chiên bò mà không dâng chính bản thân của mình.


Chúa Giê-su, Đấng là thượng tế đời đời đã không ngừng mời gọi, và ban ơn cho những tâm hồn quảng đại hiến dâng cuộc sống của mình để trở nên một Chúa Ki-tô thứ hai tại trần gian, và để tiếp tục công việc mà Ngài đã làm trước khi về trời ngự bên hữu Đấng Cao Cả (Dt 1, 3b): đó là rao giảng tin vui Nước Trời và chữa lành những tâm hồn đau yếu tật nguyền, nhất là lấy đời sống yêu thương và quảng đại của mình, để hướng dẫn và đoàn chiên quy hướng về Chúa Giê-su trong sự hiệp nhất và yêu thương.


“Thật vậy, Đấng thánh hóa là Đức Giê-su, và những ai được thánh hóa đều do một nguồn gốc” (Dt 2, 11a), do đó mà người tư tế của Tân Ước chính là người được thánh hóa bởi ân sủng nơi chức tư tế đời đời của Chúa Ki-tô, cho nên ngôn hành của các ngài là ngôn hành của Chúa Ki-tô, đời sống của các ngài là phản ảnh lại đời sống của Chúa Ki-tô, tư tưởng và suy nghĩ của các ngài là tư tưởng và suy nghĩ của Chúa Ki-tô, chính vì những điều ấy mà các tư tế của Tân Ước trở thành một Chúa Ki-tô thứ hai giữa trần gian này, không phải cho mình nhưng là cho thế gian.


Nét nổi bật nơi các tư tế của Tân Ước chính là được Chúa Thánh Thần xức dầu thánh hiến để các ngài trở nên một Chúa Ki-tô thứ hai, có quyền tế lễ, quyền tha tội, quyền giáo huấn, và để các ngài không những luôn luôn được kết hợp với Chúa Giê-su, mà còn luôn là người đại diện của Ngài giữa cộng đoàn dân Thiên Chúa, bởi vì ai đón tiếp anh em là đón tiếp Thầy,và ai đón tiếp Thầy là đón tiếp Đấng đã sai Thầy (Mt10, 40).


Được xức dầu thánh hiến để trở nên tư tế của Tân Ước và là một Chúa Ki-tô thứ hai tại trần gian, thì cũng có nghĩa là các linh mục đã hoàn toàn thuộc về Chúa Giê-su, sống trong Chúa Giê-su và sống với Chúa Giê-su, như lời thánh Phao-lô đã cảm nghiệm và hân hoan nói: “Tôi sống, nhưng không còn phải là tôi, mà là Đức Ki-tô sống trong tôi” (Gl 2, 20a), đó chính là một hồng phúc, một ân huệ lớn lao vượt quá trí khôn của con người...

 

 

 2.  Linh mục được chọn vì con người

 

Được chọn giữa muôn người, không phải để các linh mục trở thành món “hàng độc quý hiếm” để trong tủ kiếng làm quảng cáo, cũng không phải các linh mục tự cho mình trở thành nhân vật quan trọng nên cần phải khác với mọi người, nhưng được chọn giữa muôn người là vì con người và cho mọi người, cho nên cần phải luôn khiêm tốn nhận mình là người bất xứng, không đáng được Thiên Chúa chọn làm tư tế của Tân Ước, như lời thánh Phao-lô đã tâm sự: “Tôi là kẻ rốt hết trong toàn thể dân thánh, thế mà Thiên Chúa đã ban cho tôi ân sủng này là loan báo cho các dân ngoại Tin Mừng về sự phong phú khôn lường của Đức Ki-tô” (Ep 3, 8), đó chính là điều mà các linh mục cần phải luôn tâm niệm trong mỗi giây phút của cuộc đời mình.


Linh mục được chọn vì con người, cho nên quyền năng mà linh mục được Thiên Chúa trao ban cũng là vì con người: quyền năng tha tội, quyền năng làm cho có Chúa Giê-su trên bàn thờ để tế lễ Chúa Cha, đó chính là sự chung phần với Chúa Giê-su (Ga 13, 8b) để trở thành một Chúa Ki-tô thứ hai, và là dấu chỉ hữu hình của Chúa Giê-su hiện diện, khi cộng đoàn dân Thiên Chúa họp nhau lại để tế lễ và cầu nguyện, dưới sự chủ tọa của linh mục, chứ không phải được trao cho quyền năng để cai trị hoặc đánh đuổi đoàn chiên của Chúa. Vì phần ích đời đời của con người, và vì để tiếp nối sứ mệnh của Chúa Giê-su ở trần gian này, mà hàng tư tế của Tân Ước được thiết lập, để biết cảm thương những nỗi yếu hèn và bất hạnh của tha nhân, như Chúa Giê-su đã cảm thương những nỗi yếu hèn của chúng ta (Dt 4, 15) không phải chỉ một hạn kỳ nhất định, nhưng là vĩnh viễn, như lời của Đấng đã nói về Chúa Ki-tô: “Muôn thuở, Con là Thượng Tế theo phẩm trật Men-ki-xê-đê” (Dt 5, 6b).


Là người được chọn giữa muôn người và vì con người, và “Trong sự phục vụ Giáo Hội của các thừa tác viên có chức thánh, chính Chúa Ki-tô hiện diện trong Giáo Hội của Ngài với tư cách là Đầu của thân thể, là chủ chăn của đàn chiên, là vị đại tư tế của hy lễ cứu chuộc, là thầy dạy chân lý” (sách GLCG số 1548), cho nên mọi ngôn hành của linh mục dù bất kỳ trong hoàn cảnh nào, cũng đều phải phản ảnh lại ngôn hành của vị đại tư tế là Chúa Giê-su, nhất là trong khi cử hành thánh lễ và các bí tích, các ngài phải luôn ý thức mình đang trở thành một Chúa Ki-tô thứ hai (alter Christus) hiện diện giữa cộng đoàn dân Thiên Chúa, để qua việc cử hành phụng vụ thánh, mà ơn sủng từ trời cao đổ xuống trên mọi tín hữu.


Cửa thiên đàng đã đóng lại sau khi nguyên tổ phạm tội, nhưng nhờ mầu nhiệm Nhập Thể, sự chết và sống lại của Chúa Giê-su mà từ nay, cửa thiên đàng rộng mở sẵn sàng đón nhận tất cả những người tin vào Chúa Giê-su và sống trong ân sủng của Ngài.


Linh mục, vì phần rỗi của con người mà được Chúa Giê-su thiết lập trên nền tảng yêu thương của Thiên Chúa Ba Ngôi, chính Ngài đã thấy trước sự bất toàn của thánh Phêrô, đã thấy sự phản bội của Giu-đa Ít-ca-ri-ốt, đã thấy sự tán loạn của các môn đệ khi Ngài bị bắt, và bị điệu tới trước dinh thầy cả thượng tế, trước quan Phi-la-tô. Và qua mọi thời đại -cho đến ngày Ngài lại đến- Ngài cũng thấy trước những bất trung, yếu hèn, tội lỗi của các linh mục trong tương lai, nhưng Chúa Giê-su vẫn cứ chọn các ngài và thiết lập bí tích Truyền Chức Thánh, để qua các môn đệ bất toàn đó mà ơn cứu độ được tiếp tục giữa trần gian: “Anh em hãy làm việc này, mà tưởng nhớ đến Thầy” (Lc 22, 19b), và lệnh truyền này –qua miệng các linh mục- được lập lại trong mọi thánh lễ Misa hằng ngày đang từng giây từng phút được cử hành trên khắp thế giới, để nhiều người được ơn sủng, được chữa lành và được sự sống đời đời.


“Con người là chi, mà Chúa cần nhớ đến,

Phàm nhân là gì, mà Chúa phải bận tâm?” (Tv 8, 5).


Con người không là gì cả, chỉ là tạo vật được dựng nên từ bùn đất và sẽ trở về với tro bụi mà thôi. Nhưng nhờ sự chết và sống lại của Chúa Giê-su mà con người –qua Giáo Hội và trong Giáo Hội- nhờ chính bàn tay đã được thánh hiến của linh mục, mà được trở thành tạo vật mới nơi bí tích Rửa Tội, làm con Thiên Chúa và được tham dự vào sự sống đời đời với Chúa Giê-su trong Nước Trời.


Nhờ sự thông phần vào chức vụ tư tế của Chúa Ki-tô, mà bí tích Truyền Chức Thánh ghi một dấu ấn thiêng liêng không thể tẩy xóa (sách GLCG số 1582) nơi người đã lãnh nhận nó là các linh mục, tuy nhiên chính bản thân con người linh mục vì được tạo dựng bởi bùn đất, nên luôn hướng về đất, có nghĩa là các ngài cũng có những yếu đuối mỏng dòn bởi xác thịt, bởi tội lỗi, cho nên các ngài cũng có những lúc sai lầm, và ngã quỵ trước những cám dỗ của thế gian và mưu mô của ma quỷ, nhưng nhờ ân sủng của bí tích Truyền Chức Thánh, nhờ tình yêu của Đấng đã chọn các ngài, và nhờ sự cầu bàu đặc biệt của Mẹ Maria, mà các linh mục của Chúa Giê-su vẫn luôn biểu hiện mình là những con người ưu tuyển dù nhiều lần vấp ngã, để qua những kinh nghiệm phong phú khi vấp ngã ấy, mà các linh mục sẽ làm cho anh chị em của mình thêm vững mạnh hơn (Lc 22, 32b) trong đức tin của họ, đó vẫn là một mầu nhiệm khôn dò của Thiên Chúa đối với nhân loại, mà con người chỉ biết cúi đầu cảm tạ và tin tưởng vào quyền năng và tình yêu của Người mà thôi.


Con người ngày nay vẫn luôn dùng mọi lý thuyết, mọi mưu mô, để đánh phá công trình cứu chuộc của Thiên Chúa nơi Giáo Hội trần thế của Người, mà cụ thể nhất là nhắm vào các linh mục của Chúa Giê-su, bởi vì các linh mục là những thầy dạy đức tin, làm cho con người ta hiểu biết về Đấng Thiên Chúa tạo dựng và tình yêu của Người, bởi vì các linh mục là những mục tử dẫn dắt đoàn chiên đến nơi đồng cỏ xanh tươi đầy tràn ân sủng của Thiên Chúa, nơi mà hòa bình của Thiên Chúa ngự trị, đó chính là yêu thương và tha thứ cho nhau.


Vì được chọn giữa muôn người và cho con người, nên các linh mục của Chúa Ki-tô trở thành đích điểm cho ma quỷ tấn công, và có thể nói, mỗi bước chân của các linh mục đều bị rình rập bởi cơn cám dỗ, sự nguy hiểm ngày đêm rình rập các ngài, và nếu không có ơn Chúa giúp, thì không một linh mục nào có thể đứng vững và làm tròn trách nhiệm bổn phận của mình, trách nhiệm và bổn phận này vốn đã rất cao quý và nặng nề. Bởi sự cao trọng và trách nhiệm nặng nề ấy mà Giáo Hội qua nghi lễ truyền chức linh mục, và qua sự đặt tay của giám mục, đã khẩn khoản cầu xin Thiên Chúa ban Chúa Thánh Thần cho các thầy chuẩn bị chịu chức linh mục như sau : “Lạy Chúa, xin đổ đầy Thánh Thần xuống trên những người mà Chúa đã khấng nâng lên hàng linh mục, để họ xứng đáng đứng trước bàn thờ Chúa một cách không thể chê trách, để họ loan báo tin mừng của Nước Chúa, chu toàn thừa tác vụ chân thật của Chúa, dâng lên Chúa những lễ vật và những hy lễ thiêng liêng, đổi mới Dân Chúa bằng Phép Rửa của sự tái sinh, để chính họ có thể tới gặp Đức Giê-su Ki-tô là Thiên Chúa và là Chúa của chúng con, Con Một Chúa vào ngày giáng lâm thứ hai của Ngài, và họ được lãnh nhận phần thưởng của sự trung thành quản lý chức thánh của mình, nhờ lượng nhân hậu vô cùng của Chúa” (sách GLCG số 1587). Một lời nguyện hết sức cảm động, lột tả được hết tất cả mọi yếu hèn của con người và luôn cầu xin sự nâng đỡ của Chúa Thánh Thần, để các linh mục được luôn chu toàn sứ mệnh chủ chăn của mình là giảng dạy, thánh hóa và cai quản, cũng có nghĩa là trở nên một Chúa Ki-tô thứ hai cho trần gian và vì trần gian.


 

3.  Linh mục: người của hòa giải và tha thứ.


Chúa Giê-su Ki-tô là vị đại tư tế và là Đấng trung gian duy nhất giữa Thiên Chúa và con người (Dt 3, 1b), Ngài chính là Đấng hòa giải và tha thứ của nhân loại trước tòa Thiên Chúa tối cao, Ngài, như lời thánh Phê-rô tông đồ nói: “Đấng Công Chính đã chết cho kẻ bất lương, hầu dẫn đưa chúng ta đến cùng Thiên Chúa” (1Pr 3, 18), chính cái chết của Ngài –cái chết tự nguyện vì yêu thương- rất đẹp lòng Chúa Cha, và nhờ Máu Ngài đổ ra mà nhân loại chúng ta được giao hòa với Thiên Chúa, được gọi Thiên Chúa là “Áp-ba ! Cha ơi !” (Rm 8, 15b).


Linh mục, người được chọn giữa muôn người, qua bí tích Truyền Chức Thánh đã trở nên một Chúa Ki-tô thứ hai ở giữa mọi người, chính ngài sẽ dùng bàn tay đã được xức dầu thánh hiến để hòa giải tội nhân với Thiên Chúa, chính ngài sẽ dùng bàn tay đã được xức dầu thánh hiến để tha thứ, để ban ơn và chúc lành cho mọi người, ngài thật sự là hình ảnh Chúa Giê-su đang hiện diện giữa mọi người, với một niềm cảm thông sâu xa vô hạn với những nổi khổ đau trong tâm hồn và nơi thân xác của những anh chị em của mình.


Để trở nên nguồn ơn cứu độ cho nhân loại, Chúa Giê-su đã mang thân phận con người như chúng ta, không phải để được phục vụ, nhưng là để phục vụ tha nhân. Và để tiếp tục công việc cứu độ ấy cho đến ngày Ngài lại đến trong vinh quang, thì Chúa Giê-su không chọn một thủ lĩnh là thiên thần để tiếp nối sứ mạng quan trọng và vinh dự ấy, nhưng Ngài đã chọn những con người bất toàn để trao cho sứ mạng hòa giải và tha thứ, đó là các tư tế của Tân Ước, những người được chọn giữa con người và cho con người, “Quả vậy, thượng tế nào cũng là người được chọn trong số người phàm, và được đặt lên làm đại diện cho loài người, trong các mối tương quan với Thiên Chúa, để dâng lễ phẩm cũng như tế vật đền tội” (Dt 5, 1). Cho nên, chính các linh mục của Chúa Ki-tô là những người rất biết cảm thông những đau khổ của người khác, các ngài luôn là niềm vui và an ủi của tha nhân, là sự hòa giải của mọi người, bởi vì chính các ngài vừa mang trên mình một sứ mệnh hòa giải giữa mọi tâm hồn, và giữa các tâm hồn với chính Thiên Chúa từ bi nhân hậu qua bí tích Hòa Giải, vừa có sứ mệnh dẫn dắt đoàn chiên đi đến sự hiệp nhất với nhau qua việc tham dự cử hành bí tích Thánh Thể.


Là hiện thân của sự hòa giải và tha thứ giữa anh chị em với nhau, các linh mục không những qua cung cách sống của mình phải biểu hiện lòng nhân ái của Chúa Giê-su, từ lời nói cho đến việc làm của các ngài, mà còn là người thực hiện hành vi hòa giải và tha thứ ấy qua sự phục vụ tha nhân như Chúa Giê-su –vị thượng tế đích thực- đã đến để phục vụ chứ không đòi người khác phục vụ mình.


Có một vài linh mục dâng thánh lễ mà nét mặt vẫn còn sắc giận với người này người nọ, các ngài đem cả giận hờn vào trong thánh lễ nơi bài giảng, và có khi trút lên đầu em bé giúp lễ dễ thương khi em chỉnh sai cái quạt máy nơi cung thánh. Sự hòa giải không phải chỉ là lời nói xin lỗi rồi thôi, cũng không chỉ hòa giải người này với người nọ, nhưng còn là hòa giải giữa mình với người khác, giữa mình với giáo dân…


Con người thời nay đau khổ quá nhiều, và sự đau khổ này, qua mọi thời đại, đều giống nhau bởi chiến tranh tàn phá, bởi phân biệt chủng tộc, bởi phân biệt giai cấp, bởi chủ nghĩa hưởng thụ, sự giàu nghèo, bất công, chia rẻ, bệnh tật và các tệ nạn.v.v...do người khác hoặc do chính bản thân mình tạo nên. Khi mà sự đau khổ xảy đến cho con người, thì các linh mục chính là nơi mà họ tìm đến để xin một lời khuyên, một lời an ủi, một sự chúc lành, vì họ tin tưởng linh mục chính là sứ giả của Thiên Chúa, là người thay mặt Chúa Giê-su đem niềm vui và an ủi đến cho họ, những lúc này, chính họ càng nhận ra rằng, linh mục chính là một Chúa Ki-tô thứ hai đang đồng hành với họ, chia sẻ và cảm thông những nổi khổ đau của họ.

 

 

(xem tiếp Phần II)

  

 

"..Go into whole world and proclaim the gospel to every creature(MK 16:15)"
For question or comments please write to Dan Than magazine

"copyright © 2006"

Dan Than Magazine, P.O Box 5474 Katy, Texas 77491-5474
For questions about this site contact our Webmaster