Chuyện Đời Chuyện Đạo

DANH CHA C SÁNG hay SÁNG C DANH TA?

 

Nguyễn Bửu Đồng

   

Một Ki-Tô hữu đến thăm một vị Thiền Sư và nói: “Xin Thầy cho phép tôi đọc Thầy nghe ‘Bài Giảng Trên Núi’.” Thiền Sư đáp: “Tôi rất thích nghe.” Người Ki-Tô hữu đọc một câu rồi ngước mắt lên nhìn… Thiền Sư mỉm cười nói: “Đấng đã phán những lời đó chắc chắn phải là một vị Giác Ngộ.”

 
Người Ki-Tô hữu cảm thấy khoái trá. Ông tiếp tục đọc. Thiền Sư xin ông ngừng lại rồi nói: “Những lời nói đó phải phát xuất từ Đấng Cứu Thế của nhân loại.” Người Ki-Tô hữu cảm thấy thích thú. Ông tiếp tục đọc cho đến hết. Lúc bấy giờ Thiền Sư tuyên bố: “Người đã rao giảng như thế phải là Thiên Chúa.” Nỗi vui mừng của người Ki-Tô hữu thật vô bờ bến. Ông ra về, cương quyết sẽ trở lại một ngày khác để thuyết phục Thiền Sư trở thành Ki-Tô hữu.


Trên đường trở về nhà, ông gặp Chúa Giê-su đứng bên vệ đường. Ông đã thưa với Chúa một cách khoái trá: “Lạy Chúa, con đã làm cho người đó xưng ra Chúa là Thiên Chúa!” Chúa Giê-su mỉm cười và nói: “Con đã làm gì hay đâu, ngoại trừ việc con thổi phồng cái tôi Ki-Tô hữu của con mà thôi!”

Anthony de Mello

(“Thiền Sư và KiTô hữu,” Như Tiếng Chim Ca, bản dịch của Đỗ Tn Hưng và Trần Duy Nhiên, 2001, tr.107)

                                                             *

Trong câu chuyện trên, người Kitô hữu đi làm công tác tông đồ, loan báo Tin Mừng. Anh đi viếng một vị thiền sư. Anh chọn một bài giảng thật hay của Yê-su, Bài Giảng Trên Núi, để đọc cho thiền sư nghe. Mỗi lần đọc xong một câu, một đoạn, anh lại ngước nhìn lên, chờ đợi phản ứng. Những cái mỉm cười, gật đầu hay những lời khen tặng của thiền sư là động lực khiến anh hăng say tiếp tục. Anh nghĩ mình đã thành công trong việc “làm sáng danh Chúa.”


Điều lý thú và cũng rất ngạc nhiên là vị thiền sư này lại hiểu đạo Chúa hơn anh và hiểu anh hơn chính cả anh nữa. Anh như cậu nhỏ học trò và vị thiền sư như ông thầy già khôn ngoan, kinh nghiệm, biết cậu học trò muốn gì. Anh mượn lời Chúa để thỏa mãn cái tôi của mình, cái tôi Kitô hữu. Và vị thiền sư hiểu ý, đã giúp anh toại nguyện…

 

Rất ít người muốn hy sinh, dấn thân cho công việc của Thiên Chúa nếu những công việc này không tạo cho họ sự khoái cảm cá nhân. Khi cho đi, chúng ta vẫn còn muốn nhận lại một cái gì, dù là vật chất hay tinh thần. Khi hiến dâng cho Thiên Chúa, chúng ta vẫn còn so đo, tính toán, không cho với tấm lòng chân thật của người đàn bà góa, trọn vẹn hy sinh. Nếu những đóng góp, dâng cúng cho giáo hội không mang lại chút lợi lộc trần thế như bảng vàng khắc tên, bằng khen thưởng, giy chứng nhận ghi ơn để trưng bày, hay để được trừ thuế cuối năm…, có lẽ những số tiền quyên góp được sẽ giảm đi rất nhiều. Đây có thể là một dấu hiệu suy thoái của giáo hội, một thất bại của đời sống Kitô hữu, nếu phải dùng danh lợi của thế gian làm mồi nhử cho công tác loan báo Tin Mừng.

Chúa Yê-su đã dạy: “Khi làm việc lành phúc đức, chớ nên phô trương. Khi thực hiện điều bác ái, chớ nên khua chiêng đánh trống. Khi bố thí, đừng cho tay trái biết việc tay phải làm” (Mt 6:1-3).

 Nếu chỉ nghe lời Chúa qua người rao giảng mà một người có thể được cảm hóa thì Thiên Chúa đã không sai Con Một của mình xuống thế gian “sống để làm gương.”

Gương mẫu của một đời sống tốt lành, nhân đức mới thực sự đem Tin Mừng đến mọi người, mới khiến người khác nhận ra sự hiện diện của Thiên Chúa trong chúng ta. Mẹ Têrêsa thành Calcutta chỉ bằng những lời nói đơn sơ mà cảm hóa được nhiều người vì bản thân, đời sống của mẹ chính là Tin Mừng.

Tôi nhớ có đọc một câu chuyện về thánh Phan-xi-cô thành Assissi và các thầy dòng của ngài đi truyền rao lời Chúa ở một làng quê, cách tu viện hơn hai giờ đi bộ. Các thầy dậy thật sớm, đến nơi khi trời vừa rạng đông, và bắt tay ngay vào các sinh hoạt của dân làng, hòa nhập với cuộc sống hằng ngày của họ. Người thì giúp các cụ già dọn dẹp nhà cửa, chăm sóc vườn rau, gánh nước, nấu ăn, người thì giúp nông dân săn sóc gia cầm, xây lúa, giã gạo, người thì chơi đùa, tập hát, dạy dỗ trẻ em..., mỗi người một việc. Gần đến hoàng hôn, Phan-xi-cô cho tập họp các thầy lại để chuẩn bị ra về. Một thầy ngạc nhiên hỏi: Chúng ta đến đây chẳng phải để rao giảng lời Chúa sao? Khi nào chúng ta sẽ làm điều đó? Thánh Phan-xi-cô quay sang người tu sĩ anh em mình, ôn ton nói: Nếu tất cả những gì chúng ta làm hôm nay không giúp dân làng nhận ra Chúa thì dẫu có lấy Kinh Thánh ra đọc rồi giảng cho họ nghe, cũng không mang lai kết quả khác hơn được. Rồi họ lên đường trở về tu viện.

Như ĐGH Phao-lô VI đã nói, con người thời đại ngày nay không cần những bậc thầy giảng dạy mà cần những chứng nhân. Nếu họ có tin những ông thầy chẳng qua là vì những người này cũng chính là chứng nhân của Tin Mừng.


Tôi thấy trong tôi âm thầm cưu mang hình ảnh của người Kitô hữu trong câu chuyện của linh mục Anthony de Mello.

 

Danh Chúa hay tiếng ta?

 

 

 

 

"..Go into whole world and proclaim the gospel to every creature(MK 16:15)"
For question or comments please write to Dan Than magazine

"copyright © 2006"

Dan Than Magazine, P.O Box 5474 Katy, Texas 77491-5474
For questions about this site contact our Webmaster